Việt Nam hôm nay

https://lh4.googleusercontent.com/jwHXKk9yK83mb2U0iyp-OSXs7OZgoEcJKB4V-xqOO7STOu0djuO_hHd_dM8GkXjIamwCDoDrZRAdRPT5gaYIUOXwHgEk7mRpK7R7aGCo-eeVOtK72Nk

Friday, 7 August 2015

Việt kiều về nước bị bắt vì lệnh truy nã từ 25 năm trước

Việt kiều về nước bị bắt vì lệnh truy nã từ 25 năm trước

Tàu đánh cá neo đậu tại Đà Nẵng, Việt Nam.
Tàu đánh cá neo đậu tại Đà Nẵng, Việt Nam.

05.08.2015
Một Việt kiều Mỹ vừa bị Công an tỉnh Khánh Hòa bắt giữ hôm 3/8 vì lệnh truy nã 25 năm trước về tội cướp ghe đi vượt biên. Có nhiều ý kiến cho rằng thời hạn truy cứu trách nhiệm hình sự của vụ việc trên đã hết. Khánh An của ban Việt ngữ VOA tham khảo ý kiến của luật sư về việc này.
Ông Bùi Văn Tánh, sinh năm 1956, trước đây có hộ khẩu thường trú ở phường Vĩnh Trường, TP. Nha Trang. 

Truyền thông trong nước trích hồ sơ của công an tỉnh Khánh Hòa cho biết vào tháng 7/1980, ông Tánh cùng một nhóm bạn đến bãi biển phường Vĩnh Nguyên, TP. Nha Trang, chơi.
Khi thấy một chiếc ghe chuẩn bị ra khơi, nhóm này đã xông vào khống chế chủ và cướp ghe, vượt biển trốn sang Philippines. Sau 6 tháng tị nạn, ông Tánh được bảo lãnh sang Mỹ định cư từ đó đến nay.

Đầu tháng 8 năm 2015, ông Tánh trở về nước thăm gia đình thì bị công an tỉnh Khánh Hòa bắt giữ. Lúc này, ông mới biết mình đã bị truy nã từ ngày 24/7/1990, tức 25 năm trước.
“Nếu mà khởi tố thì nay vẫn còn hiệu lực, bởi vì lệnh truy nã có hiệu lực suốt luôn, khi nào chết thì hết.”

Luật sư Võ An Đôn cho biết.
Rất nhiều người khi biết tin này đều cho rằng thời hạn truy cứu trách nhiệm hình sự đối với vụ việc này đã hết vì theo quy định của luật pháp Việt Nam, điều 23, cho biết: Thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự là 5 năm đối với các tội phạm ít nghiêm trọng, 10 năm đối với các tội phạm nghiêm trọng, 15 năm đối với các tội phạm rất nghiêm trọng, 20 năm đối với các tội phạm đặc biệt nghiêm trọng. Ông Tánh đã vắng mặt 25 năm tại Việt Nam, do đó, theo nhiều người là đã hết thời hạn bị truy cứu trách nhiệm hình sự.

Tuy nhiên theo Luật sư Võ An Đôn ở Phú Yên, có hai vấn đề cần phải xét trong trường hợp này.

“Có hai trường hợp xảy ra. Nếu tại thời điểm ảnh cướp cái ghe đó đi vượt biên, mà cơ quan tiến hành tố tụng khởi tố vụ án, khởi tố bị can nhưng vì ảnh vắng mặt nên ảnh chưa bị bắt. Trong trường hợp này thì đến nay vẫn còn hiệu lực. Trường hợp thứ hai là tại thời điểm đó, các cơ quan nhà nước không khởi tố vụ án, không khởi tố bị can mà nay bị bắt thì sai, bởi vì thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự đã hết rồi.”
Trong trường hợp này thì đến nay vẫn còn hiệu lực. Trường hợp thứ hai là tại thời điểm đó, các cơ quan nhà nước không khởi tố vụ án, không khởi tố bị can mà nay bị bắt thì sai, bởi vì thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự đã hết rồi.
Luật sư Đôn nói.

Căn cứ vào câu trả lời của LS. Võ An Đôn, trường hợp của ông Tánh đã bị cơ quan an ninh điều tra ra quyết định truy nã vào năm 1990 nên lệnh truy nã vẫn có hiệu lực.
“Nếu mà khởi tố thì nay vẫn còn hiệu lực, bởi vì lệnh truy nã có hiệu lực suốt luôn, khi nào chết thì hết.”

Đối với nhiều Việt kiều đi vượt biên trước đây, việc cướp ghe đi vượt biên trong một số tình huống là bất khả kháng. Ngoài ra do thiếu thốn các phương tiện thông tin đại chúng ở thời điểm đó, họ hoàn toàn không hay biết mình đã bị truy nã tại Việt Nam.

Tuy nhiên, không phải trường hợp nào cướp ghe vượt biên trước đây đều bị truy nã. Theo báo chí Việt Nam, trường hợp của ông Tánh bị truy nã là vì người bị hại đã làm đơn tố cáo gửi đến cơ quan an ninh điều tra Công an tỉnh Khánh Hòa sau khi vụ việc xảy ra.


Monday, 3 August 2015

Phỏng vấn Ls Lê Quốc Quân, người tự ứng cử Đại biểu Quốc hội khóa 13

Matthew Trần:
Fong kãnh & mưu mô zan zối kũa VGCS đễ thành lập một quốc hội bù nhìn hầu fục vụ cho chúng.
MT
Phỏng vấn Ls Lê Quốc Quân, người tự ứng cử Đại biểu Quốc hội khóa 13
J.B Nguyễn Hữu Vinh

29/03/11 10:14 AM

 Theo tôi được biết những trường hợp tự ứng cử thường bị Chính quyền dùng cách loại ngay ở tổ dân phố. Thay vì lấy phiếu tín nhiệm một cách nghiêm túc và đúng luật thì họ tổ chức các buổi đấu tố và áp đặt một kết quả trái với nguyện vọng của cử tri nơi cư trú. Cụ thể là trường hợp của Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ đã tự ứng cử và cả nhà đã được mời đến để nghe những người ở nơi khác đến đấu tố một cách vô cùng khốc liệt. Anh Nguyễn Phương Anh ở Đại học Bách Khoa khi đi họp lấy phiếu tín nhiệm còn bị kèm bởi hai công an như một tội phạm để nghe đấu tố mà không được phát biểu ý kiến gì. Luật sư Định, Luật sư Đài, Doanh Nhân Lê Thăng Long hay thầy giáo Người đương thời Đỗ Việt Khoa…cũng bị loại ngay tại tổ dân phố vì những lý do như vậy.

 Nữ Vương Công Lý:  Kính chào anh Lê Quốc Quân, chúng tôi được biết là anh đã tham gia ứng cử ĐBQH khóa 13, Điều đó có đúng không ? và nếu đúng thì mong muốn của anh là gì ? 

 Ls Lê Quốc Quân: Đúng, tôi đã làm đơn ứng cử Đại biểu quốc hội. Tôi đã nộp đầy đủ hồ sơ theo đúng trình tự pháp luật. Mục đích ứng cử của tôi là trở thành một đại biểu quốc hội để đóng góp vào quá trình làm luật tại Quốc Hội nhằm xây dựng một Nhà nước dân chủ, pháp quyền.

Nữ Vương Công Lý: Cho đến nay thì anh đã ở bước nào của quá trình tự ứng cử và anh có khó khăn gì không ?

Ls Lê Quốc Quân: Tôi đã nộp đơn theo đúng quy định và có tên trong danh sách những ứng cử viên của Thành phố Hà Nội, hiện đang trong quá trình lấy ý kiến cử tri nơi cư trú và nơi làm việc. Sáng nay đại diện công ty tôi làm việc đã đến văn phòng của mặt trận tổ quốc Thành phố Hà Nội nộp Biên bản lấy tín nhiệm của tôi tại cơ quan. Tổng số 14 nhân viên trong công ty tôi đã bày tỏ sự tin tưởng vào đạo đức, khả năng và tâm huyết của tôi đối với đất nước và với nghề luật. 100%  nhân viên tin tưởng rằng tôi có thể làm tốt nhiệm vụ là người đại diện nhân dân.

Nữ Vương Công Lý: Theo chúng tôi được biết là những người tự ứng cử trước đây đã gặp rất nhiều khó khăn và phải tự rút với những lý do rất là vô duyên. Đối với Luật sư thì có những khó khăn gì không ?

Ls Lê Quốc Quân: Tôi rất đam mê việc này và đã từng bị khó khăn rất nhiều cho nó.

Năm 1997 khi còn là sinh viên Đại học Luật tôi cũng đã tự ứng cử nhưng đã bị dọa đuổi học và phải rút đơn.

Tháng 3 năm 2007, khi đang cầm trên tay Hồ sơ ứng cử Đại biểu quốc hội khóa 12 thì bị bắt mà không có án. Lần tự ứng cử này thì cho đến bây giờ cũng có những vấn đề khó khăn nhưng tôi đã nỗ lực vượt qua và cho đến nay mọi việc vẫn đang theo đúng trình tự luật pháp.

 Nữ Vương Công Lý: Bước tiếp theo của quy trình ứng cử quốc hội là gì và kế hoạch của anh là gì ?

 Luật sư Lê Quốc Quận nộp hồ sơ tự ứng cử ĐBQH

 Ls Lê Quốc Quân: Theo tôi được biết những trường hợp tự ứng cử thường bị Chính quyền dùng cách loại ngay ở tổ dân phố. Thay vì lấy phiếu tín nhiệm một cách nghiêm túc và đúng luật thì họ tổ chức các buổi đấu tố và áp đặt một kết quả trái với nguyện vọng của cử tri nơi cư trú. Cụ thể là trường hợp của Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ đã tự ứng cử và cả nhà đã được mời đến để nghe những người ở nơi khác đến đấu tố một cách vô cùng khốc liệt. Anh Nguyễn Phương Anh ở Đại học Bách Khoa khi đi họp lấy phiếu tín nhiệm còn bị kèm bởi hai công an như một tội phạm để nghe đấu tố mà không được phát biểu ý kiến gì. Luật sư Định, Luật sư Đài, Doanh Nhân Lê Thăng Long hay thầy giáo Người đương thời Đỗ Việt Khoa…cũng bị loại ngay tại tổ dân phố vì những lý do như vậy.

Mới cách đây 2 ngày là trường hợp Hiệp Sĩ công nghệ thông tin Nguyễn Công Hùng, đại diện cho gần 6 triệu người khuyết tật ở Việt Nam, đã được nhiều báo chí ca ngợi trong tuần qua nhưng cũng đã bị loại một cách tức tưởi. Họ đưa những người lạ mặt không trong tổ dân phố của Hùng đến họp và giơ tay loại anh ấy vì lý do sức khỏe. (anh ấy là khuyết tật thì làm sao khỏe được ?!). Trường hợp của tôi thì đã nhận được giấy mời của UBMT Phường là sẽ có cuộc họp lấy ý kiến tín nhiệm tại nơi cư trú đối với tôi vào 8h tối ngày mai thứ 4 ngày 30/3. Cuộc họp sẽ được diễn ra tại Nhà họp tổ dân phố số 50 Phường Yên Hòa – Quận Cầu Giấy.

 Nữ Vương Công Lý: Đặt trường hợp ông sẽ bị loại như như những người đã đề cập thì ông sẽ nghĩ sao ?

 Ls Lê Quốc Quân: Tôi ứng cử là thực hiện quyền công dân và tôi sẽ cố gắng hết sức mình cho việc đó. Tôi thành tâm mong muốn có cơ hội phục vụ tổ quốc, phục vụ nhân dân và việc được trở thành một đại biểu quốc hội sẽ là một cơ hội tốt cho tôi. Tôi tự cho rằng mình là người có tín nhiệm ở khu phố và nếu tiến hành đúng luật pháp và đúng nguyện vọng chính đáng của nhân dân thì tôi sẽ không bị loại. Tôi đã cùng nhân dân tại tổ 64 đấu tranh và làm một số cuộc cách mạng “mini” vì quyền lợi của tổ dân phố nơi tôi cư ngụ. Đối với tổ tôi ở thì tôi rất tin tưởng thế nhưng theo tôi cảm nhận được từ trong hai ngày gần đây thì mọi thứ có vẻ không phải dễ dàng. Thực tế như thế nào thì phải chờ xem vào tối ngày mai.

 Nữ Vương Công Lý: Là một người công giáo tự ứng cử, đó là điều hiếm hoi trong đất nước hiện nay ngoài 3 linh mục "quốc doanh" được Nhà nước chỉ định thì ông nghĩ gì trong việc này ?

 Ls Lê Quốc Quân: Người công giáo chiếm 10% trong dân số, lẽ ra phải có đến 40-50 đại diện trong quốc hội nhưng hiện nay ngoài 3 linh mục được chỉ định vào quốc hội, theo Linh Mục Phan Khắc Từ thì không còn ai thực sự độc lập đại diện cho giáo dân. Bởi vậy, ngoài việc ra ứng cử với tư cách là một công dân đối với tổ quốc, với nhân dân. Tôi còn là một giáo dân và tôi cũng muốn đưa được tiếng nói của giáo dân đến diễn đàn quốc hội. Tất nhiên, kết quả như thế nào thì phải chờ xem.

 Nữ Vương Công Lý: Xin cám ơn ông đã trả lời phỏng vấn của chúng tôi.

 Ls Lê Quốc Quân: Xin cảm ơn Chị

 Nghịch cảnh hai loại ứng cử viên Quốc hội tiếp xúc cử tri

 Hôm qua, xem trên truyền hình, thấy các ông Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, Lê Hồng Anh… tiếp xúc cử tri mà thấy mát lòng mát dạ. Dân chúng đến hoan hỉ, phấn khởi, hoa hòe đẹp đẽ, hội trường rộng rãi, thoáng đãng… và tất cả 100% cử tri phát biểu cũng như giơ tay nhất trí các ứng cử viên này xứng đáng tái đắc cử nhiệm kỳ nữa phục vụ nhân dân. Đúng là nhân dân ở đây quá sáng suốt và nhất trí cao, trí tuệ nhân dân được phát huy thế này thì Quốc hội hẳn là sẽ không còn gì để phàn nàn như nhiều người đã từng kêu Quốc hội khóa vừa qua.

 Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp xúc cử tri. Ảnh: Đại Đoàn kết.

 Lại đọc trên tờ Đại Đoàn kết, cơ quan của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, nơi tổ chức giới thiệu, hiệp thương các ứng cử viên cho Quốc hội bài viết “Trân trọng người tự ứng cử” thì “Bản chất bầu cử là sự lựa chọn của cử tri, là sự khẳng định tín nhiệm của nhân dân. Nếu không có số đại biểu dư so với đại biểu do trung ương và địa phương giới thiệu thì MTTQ chỉ còn cách 100% biểu quyết để đủ chỉ tiêu bầu như cơ cấu” nên nghĩ rằng kỳ này mấy ông tự ứng cử chắc được trọng vọng lắm.

Thậm chí tờ báo còn trích nguyên cả “Tư tưởng HCM” như sau “Như vậy, trong tư tưởng của Ct HCM thì không phải chỉ đại biểu do trung ương hay các địa phương giới thiệu mới đủ uy tín để cử tri lựa chọn, mà cả những người tự ứng cử, dám dũng cảm ra ứng cử cũng là những người cần được quan tâm và trân trọng.

Cũng trên tờ báo này, linh mục Phan Khắc Từ được chỉ định ứng cử đại biểu quốc hội nói rằng “Giáo hội cũng luôn khuyên nhủ người công giáo tốt đồng thời phải là người công dân tốt nghĩa là phải có trách nhiệm đối với đất nước trong tất cả các lĩnh vực như chính trị, xã hội, kinh tế… Theo tôi, mỗi tỉnh, nhất là những tỉnh, thành có đông đồng bào Công giáo lại càng cần những người tiêu biểu, đại diện cho giới của mình tham gia làm ĐBQH cũng như HĐND các cấp”.

 Linh mục Phan Khắc Từ: Những người có đầy đủ phẩm chất, tư cách và khả năng đảm nhận tốt những công việc chung thì mới được lựa chọn.

Như vậy thì còn gì dân chủ hơn và chẳng còn lý do gì mà người công giáo không tham gia thật sôi nổi?

Tối nay, được luật sư Lê Quốc Quân mời đến dự với anh một cuộc họp tổ dân phố để gặp gỡ lấy tín nhiệm khi anh tự ứng cử vào Đại biểu Quốc hội.

Một vài anh bạn bảo: “Thôi, không nên đi làm gì, tất cả chỉ là diễn hết đấy mà, kịch bản soạn sẵn rồi, làm gì có chuyện như trên truyền hình với người tự ứng cử?”

Một người cãi lại: “Thì làm gì cũng phải đúng luật lệ chứ, người tự ứng cử được báo chí Mặt trận nói lên quan điểm rõ ràng là trân trọng, tại sao không đi xem nó thế nào chứ, không đến mà xem lại cứ nghĩ tiêu cực thế là không nên, nhà nước ta là nhà nước dân chủ gấp triệu lần dân chủ tư sản, không học thuộc bài à?”.

Mấy anh em nghĩ rằng, chắc lại được vào hội trường rộng rãi, thoáng đãng, có hoa, có báo chí, truyền hình… cũng như các vị ứng cử nêu trên. Vì theo luật pháp quy định, mọi công dân bình đẳng trước pháp luật. Luật không ghi điều quy định nào là Tổng Bí thứ, Thủ tướng, Bộ trưởng hoặc Ủy viên Bộ chính trị mới được có hoa, có truyền hình… còn người khác tự ứng cử thì nhất định không được.

Vậy là chúng tôi đến. Đi cùng chúng tôi có một Phó chủ tịch Ủy ban đoàn kết Công giáo Thành phố Hà Nội, ủy viên Mặt trận Tổ quốc TPHN.

Lê Quốc Quân ở chung cư tổ 64, theo anh cho biết, thường họp tổ dân phố thì họp ngay tại trong chung cư, nhưng hôm nay, chắc buổi họp quan trọng nên Ban tổ chức là Mặt trận Tổ quốc Phường quyết định thuê phòng họp của Tổ 50.

Trước đó, trong cuộc họp ở cơ quan, nhân viên của anh, những người bị anh “bóc lột” vốn có mâu thuẫn đối kháng với anh (theo quan điểm của Chủ nghĩa Mác – Lê) vẫn bầu cho anh với 100% số phiếu tín nhiệm cao. Có lẽ họ là người hiểu rõ nhất về anh, về con người, lòng nhiệt tình, hành động và tư tưởng của anh.

 Khác với những gì chúng tôi được nghe, được đọc, khi đến đây, chúng tôi mới thấy sự thật nó tàn nhẫn hơn nhiều.

Một căn nhà hai tầng, cửa đóng kín mít, một cầu thang hẹp gần cửa ra vào được một đoàn người mặc sắc phục bảo vệ, đeo băng và không đeo băng, gậy gộc giơ loạn xạ ngăn chặn tất cả chúng tôi đứng dưới đường và nhất định không cho ai vào.

Căn nhà được chọn làm nơi họp cử tri cho ự ứng cử viên Quốc hội.

Trước cửa vào nơi họp cử tri, ai vượt qua được hàng rào này?

“Ai có giấy thì vào, ai không có giấy ra ngoài”.

Không chỉ có trước cửa vào nhà, lực lượng tuần tra không ít

Ngạc nhiên, mọi người hỏi lý do, thì bảo vệ cứ một mực “Ai có giấy thì vào, ai không có giấy ra ngoài”.

Bên ngoài, một đoàn người khác, không sắc phục nhưng nhìn rõ thì ai cũng biết là ai, làm loạn lên rằng thì là chúng tôi là cử tri, rằng thì là luật không ai được vào, là thế này, thế khác, thậm chí xỉa xói những người đi cùng chúng tôi.

Đặc biệt, đội ngũ quay phim, chụp ảnh rất đông không phải để quay cảnh tiếp xúc cử tri, mà để quay những cảnh ở trước cửa ra vào bị bảo vệ giơ gậy chặn lại. Không biết ngày mai, VTV có tường thuật lại những hình ảnh này không?

Không biết ngày mai, VTV có tường thuật lại những hình ảnh này không? hay nhằm mục đích gì?

Chúng tôi đề nghị ông Phó Chủ tịch Ủy ban Đoàn kết Công giáo giải thích, vì ông cũng là người trong Mặt trận, ông bảo làm thế là không được, luật chỉ quy định những người trong tổ mới bỏ phiếu, không cấm cử tri khác tham dự… Nhưng, tất cả đều bị bỏ ngoài tai.

Chúng tôi không yêu cầu vào cuộc họp mà chúng tôi chỉ muốn vào quan sát, xem cuộc họp như thế nào để may ra sau này có thể tự ứng cử chăng?

Nhưng, ông Chủ tịch Mặt trận Phường và tổ trưởng dân phố thì nhất định phải có giấy mời mới được vào.

Đâu rồi những nét mặt thường thấy khi cử tri tiếp xúc lãnh đạo ứng cử?

Chúng tôi hỏi người công an khu vực: “Anh thấy việc tiếp xúc cử tri mà làm thế này, có đúng không”? anh ta trả lời, tôi không biết, cái đó hỏi ban tổ chức. Một nhân viên bảo vệ giơ gậy tuyên bố “Tôi là bảo vệ ở đây, tôi có quyền cho ai vào thì được vào, không thì không được vào”.

Một đám cô hồn xuất hiện, chỉ tay vào mặt những người đến mong để tham dự cuộc họp và gầm gừ, nhưng tất cả anh em đã không nao núng trước đòn này. Mọi người vẫn bình tĩnh, ôn tồn và đàng hoàng.

Cuối cùng thì những người “có giấy mời” cũng vào nhà qua khung cửa sắt hẹp với một đoàn bảo vệ ngồi bu kín bịt ngang lối vào.

Ngồi thế này cho chắc

Cuộc họp của những công dân được chọn khá lâu, nội dung cuộc họp là những người cả đời anh Quân chưa hề biết mặt, lại phát biểu và lên án mãnh liệt. Trong khi đó, những người thân, những nhân viên cơ quan… hiểu nhất về anh và những cử tri nhiệt liệt ủng hộ anh thì phải đứng ngoài.

Rốt cuộc thì cũng màn giơ tay, và hầu hết những cử tri được chọn đồng ý loại ứng cử viên này.

Một kết quả không ngoài dự đoán, một cách hành xử không mấy tế nhị. Một người dân ngay trong tổ 64 đứng cạnh chúng tôi, chúng tôi hỏi sao chị không vào họp, chị bảo những người như tôi làm sao được phiếu mời mà vào. Chị nói tiếp: “Chỉ một thời gian nữa thôi các anh ạ, đâu sẽ ra đó, cái mặt nạ mang lâu nó cũng sẽ rơi ra mà thôi”.

Hôm qua, trên truyền hình không thấy đưa cảnh những người đến dự họp thì như thế nào, có phải qua một đoàn bảo vệ với dùi cui, gậy gộc và đám cô hồn như ở đây không? Họ có phải cãi nhau mới được vào gặp mặt và phát biểu ý kiến với người ứng cử hay không? Họ có được chọn để phát giấy mời hay không?

Nếu cũng có những màn này, thì quả là những người được vào họp những cuộc họp đó để phát biểu, ca ngợi ứng cử viên là lãnh đạo xuất sắc, tài tình… và thật vinh dự khi được giơ tay biểu quyết 100%. Cũng thảm thương thay cho những thứ cử tri không được chọn để gặp ứng cử viên quốc hội như thế.

Từng thấy báo chí đưa tin những người tự ứng cử vào Quốc hội đa số đã xin tự rút vì những lý do trời ơi đất hỡi như “không có thời gian” nào là không được tổ dân phố tín nhiệm vì không chào hỏi bà con dân phố, không quét ngõ… và mới đây nhất, một người tự ứng cử ở Hải Phòng cũng đã ra về giữa chừng khi cuộc họp góp ý chưa kết thúc.

Chung quy lại, đã nghe nhiều về những màn đấu tố như Cù Huy Hà Vũ và một số người đã trải qua, khi với lòng nhiệt tình của mình lại đi ứng cử Quốc hội vì nghe đài, báo thông tin mà tưởng bở.

Với Lê Quốc Quân, dù sao lần này cũng là lần để anh hiểu rõ hơn những gì phải đối mặt trong “cuộc chơi Quốc hội” mà anh mê say từ nhiều năm trước và đã mấy lần toan tính ứng cử để mang sức mình phục vụ đất nước, phục vụ nhân dân. Cứ tưởng có tài, có sức,có nhiệt tình, tâm huyết là được phục vụ và ai cũng được làm đầy tớ nhân dân sao? Đây quả là sự nhầm lẫn và ngây thơ.

Ra về, gặp tổ trưởng dân phố nơi Lê Quốc Quân ở, tôi nói với anh ta rằng: “Kết quả thì tốt đẹp như dự định, nhưng vỡ diễn hơi vụng anh ạ”. Anh ta bảo rằng: “Tôi có biết gì đâu, cái này do Mặt trận tổ quốc Phường tổ chức đấy chứ”.

Ông Phó chủ tịch UBĐKGC Hà Nội trước khi ra về nói với chúng tôi: “Không biết ai chỉ đạo việc này mà kém thế?”.

Tôi định hỏi ông, với linh mục Phan Khắc Từ được chỉ định vào quốc hội kỳ này và tự xưng là đại diện cho “giới công giáo”(?), không hiểu khi tổ chức cho giáo dân gặp gỡ lấy phiếu tín nhiệm tại Vườn Xoài hoặc khu vực nào để giáo dân góp ý, nhà nước có cần tổ chức kiểu này không?

Và giáo dân nào được tham dự buổi gặp gỡ đó có mạnh dạn thẳng thắn vạch rõ ra những khuất tất trong cuộc sống của ông, những điều không rõ ràng trong lý lịch của ông cũng như đời tư của ông thế nào như ở buổi họp lấy tín nhiệm giáo dân Lê Quốc Quân hôm nay không?

Trước hết, có giáo dân nào tín nhiệm ông, một linh mục tự xưng danh đại diện cho người công giáo, nhưng đã không  minh bạch, rõ ràng và nhất là nhiều dư luận đã thẳng thừng chỉ ra ông không còn xứng là linh mục?.

Cũng xin linh mục Phan Khắc Từ đừng kêu gọi thêm những người tự ứng cử nữa, đừng tưởng ai cũng được nhà nước và đảng ưu ái như ông. Để rồi họ phải chứng kiến những màn không đẹp như chúng tôi đã phải chứng kiến hôm nay. Điều đó chỉ càng làm nản lòng những người mong muốn kéo níu chút lòng tin còn sót lại cho cuộc đời họ bớt ảm đạm.

Đi một lần để biết, đến một lần để hay rằng: Cái thứ dân chủ của chúng ta là cái thứ gì.

Hà Nội, ngày 30/3/2011.

J.B Nguyễn Hữu Vinh



Sunday, 2 August 2015

Phép lập hội hay Quyền lập hội ??? Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 224 (01-08-2015)

 

On Saturday, August 1, 2015 3:49 AM, Toma Thien <> wrote:

Kính gởi đến Quý vị bán nguyệt san Tự do Ngôn luận và bài xã luận số 224 (01-08-2015).
Xin cảm ơn Quý vị đã đón nhận và giúp chuyển tiếp, nhất là về lại cho Đồng bào quốc nội.
Ban Biên Tập

Phép lập hội hay Quyền lập hội ???
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 224 (01-08-2015)
          Ngày 09-06-2015, trên http://thuvienphapluat.vn/archive/Luat-ve-hoi-vb280232.aspx, người ta thấy xuât hiện Dự thảo (không đề số thứ tự) mang tên Luật về Hội do Quốc hội Việt cộng đưa ra. Được biên soạn nhằm thay thế “Sắc lệnh số 102/SL/L004 ngày 20-05-1957 của Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ban hành Luật quy định quyền lập hội” (lời văn dự thảo) cũng như nhằm nâng cấp “Nghị định số 45/2010/NĐ-CP của Chính phủ : Quy định về tổ chức, hoạt động và quản lý hội” do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký ngày 21-04-2010, Luật về Hội dự tính hoàn tất và ban hành vào năm 2016 để sẽ có hiệu lực đầu năm 2017. Dự thảo hiện có 8 chương và 37 điều.

          Y như Dự thảo Luật Tín ngưỡng Tôn giáo đưa ra lấy ý kiến các tín đồ ngày 10-04-2015 và đề án trưng cầu dân ý để sửa đổi Bộ luật Hình sự được Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố hôm 14-7-2015, có thể cho rằng Dự thảo Luật về Hội này phát xuất từ sự đòi hỏi của nhân dân và sự áp lực của quốc tế về tính dân chủ, minh bạch và công bằng của nền luật pháp tại Việt Nam, vốn là cả một rừng luật nhưng mang bản chất luật rừng. Nó cũng phát xuất từ sự lo ngại của đảng và nhà cầm quyền Việt cộng trước việc ngày càng xuất hiện các tổ chức xã hội dân sự độc lập mà mục tiêu trước mắt là quyết liệt đấu tranh cho các nhân quyền cơ bản.

          Với não trạng độc đoán và mục tiêu độc quyền thường lệ, nhà cầm quyền đưa ra văn bản luật mới này không ngoài mục đích kiểm soát chặt chẽ các hoạt động của nhân dân hơn nữa. Điều này thấy rõ trước hết nơi tên gọi: “Luật về Hội” (đang khi Sắc lệnh năm 1957 của Chủ tịch nước từng viết “Luật quy định quyền lập hội”), và ngay nơi điều đầu tiên: “Luật này quy định về tổ chức, hoạt động và quản lý nhà nước về hội”. Tiếp đến, dọc dài 37 điều, các bẫy pháp lý từng bước giăng ra và các nút dây càng lúc càng siết chặt, để cuối cùng biến mọi tự do liên quan tới quyền lập hội thành những tội phạm hình sự (y như trong Dự thảo Luật tín ngưỡng tôn giáo).

          Chính vì thế mà hôm nay, 01-08-2015, 22 tổ chức xã hội dân sự độc lập đang bị nhà cầm quyền mưu tính xóa sổ đã cùng nhau ra Tuyên bố chung đối với Dự thảo Luật về Hội đó. Sau khi khẳng định rằng sự minh bạch, toàn diện, hoàn chỉnh và công bằng của luật pháp là cần thiết đối với sự bảo đảm và phát huy các quyền tự do dân sự, đối với sự phát triển toàn diện của quốc gia, rằng điều 4 Hiến pháp là nguyên nhân quan trọng cho tình trạng thiếu vắng một nền pháp trị thực sự ở Việt Nam, rằng sự can thiệp tuỳ tiện của Nhà nước bằng luật pháp vào đời sống dân sự sẽ ngăn chặn sự đóng góp hữu hiệu của công dân trong việc hình thành các quốc sách tốt đẹp, Tuyên bố chung vạch ra 8 khuyết điểm, hay nói thẳng là 8 sai lầm hoặc mưu mẹo của Việt cộng.
          
Đó là (1) Phân biệt đối xử giữa một số hội (tổ chức) do nhà nước lập như công cụ của đảng vốn sẽ được tiếp tục duy trì ưu thế với các tổ chức độc lập của công dân vốn sẽ bị Luật về hội chi phối cách khắc nghiệt;

(2) Dựng lên rào cản đối với các hội bằng “giấy phép”, nghĩa là luật trao cho chính phủ quyền ban hành các quy định dưới luật nhằm tước bỏ hoặc hạn chế các quyền của công dân, nhằm loại trừ những tổ chức bị “đặt thành vấn đề”, đang khi quyền lập hội và nhập hội là quyền hiến định, bất cứ người dân nào cũng có, chỉ cần ghi danh và công bố, chẳng cần xin phép và đợi sự cho phép luôn đầy thâm ý của nhà cầm quyền; 

(3) Cấm đoán các hội đoàn độc lập, các hội đoàn của những người đối lập, các hội đoàn bảo vệ nhân quyền… dựa vào cái cớ hết sức mơ hồ (thấy trong nhiều bản văn luật): “Xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của Nhà nước, cộng đồng, tổ chức, cá nhân; gây phương hại đến lợi ích, chủ quyền, an ninh quốc gia, an toàn xã hội, khối đại đoàn kết dân tộc” (Điều 8, khoản 2);

(4) Vi phạm nguyên tắc tự nguyện và tự quản của hội: Quy định về thẩm quyền của Bộ trưởng Nội vụ và Chủ tịch Ủy ban Nhân dân các cấp trong việc công nhận điều lệ hội và chức danh người đứng đầu hội tại Điều 14 và Điều 31 hoàn toàn mâu thuẫn và vi phạm nguyên tắc tự nguyện và tự quản của hội như đã được công nhận và quy định tại Điều 2 và Điều 6; 

(5) Hạn chế vô lý quyền gia nhập hội (mà Điều 3 đã công nhận và quy định) đối với “các công dân bị tòa án tuyên cấm tham gia hoạt động về hội hoặc hành nghề thuộc lĩnh vực hoạt động chính của hội” (Điều 15, khoản 2, điểm a). Đây tương tự trường hợp án quản chế của nhiều tù nhân lương tâm mãn tù. 

 (6) “Nhà nước hóa” hội đoàn bằng Điều 25 khoản 2: “Hội hoạt động thuộc lĩnh vực nào phải chịu sự quản lý nhà nước của cơ quan quản lý nhà nước về ngành, lĩnh vực đó”, đang khi hội là một tổ chức xã hội, chứ không phải là cơ quan thuộc bộ máy nhà nước. Tất cả chỉ vì óc toàn trị!

(7) Cản trở các hội đoàn độc lập ra đời. Điều 9 khoản 6 quy định một trong những điều kiện thành lập hội là "phải có đủ số người đăng kí tham gia hội tối thiểu theo quy định của Chính phủ". Đây là sự xâm phạm nghiêm trọng quyền Tự do lập hội, vì nếu nhà nước quy định con số tối thiểu này quá lớn sẽ ngăn cản việc thành lập các nhóm hội nhỏ ngay từ ban đầu. Thực chất, chỉ cần hai người là có thể lập thành một hội. Điều 9 khoản 3 quy định các hội đoàn ra đời sau thì lĩnh vực hoạt động chính không được trùng lắp với lĩnh vực hoạt động chính của hội đã được thành lập "hợp pháp" trước đó. Điều này một lần nữa tạo ưu thế tồn tại độc tôn của các hội đoàn nằm dưới ô dù của Nhà nước và ngăn cản sự thành lập của các hội đoàn độc lập, không đăng ký hoạt động trong cùng một phạm vi hoạt động. Chẳng hạn Văn đoàn Độc lập không có thể tồn tại bên Hội Nhà văn và Hội Nhà báo Độc lập không có thể tồn tại bên Hội Nhà báo !?! Điều 10 khoản 1 đề cập đến việc Ban vận động thành lập hội phải được cơ quan Nhà nước có thẩm quyền công nhận. Đây là chuyện vô lý và độc đoán. Ban này có ý nghĩa quyết định đến việc thành lập hội, nên nếu không được công nhận thì hội sẽ chẳng bao giờ hình thành. Đây là mánh lới để Việt cộng loại bỏ ngay từ đầu quyền tự do lập hội của người bất đồng chính kiến hoặc giới hoạt động nhân quyền; 

(8) Đặt tên của Luật theo kiểu toàn trị. Đúng ra phải lấy tên là “Luật về Quyền lập hội” thay vì "Luật về Hội" để phù hợp với tinh thần của điều 22 trong "Công ước quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị" là công nhận và bảo vệ Quyền tự do lập hội của người dân. Một dự luật về hội đoàn mà không tuân thủ các nguyên tắc quốc tế về Quyền tự do lập hội sẽ là một bước lùi nghiêm trọng trong nỗ lực xây dựng nền pháp trị.
          Thực ra thì trong Dự thảo, ở Điều 5 (Áp dụng pháp luật về hội) khoản 2 có viết: “Trường hợp điều ước quốc tế mà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là thành viên có quy định khác với quy định của Luật này thì áp dụng theo quy định của điều ước quốc tế đó”. Cũng gặp trong nhiều văn bản luật khác, câu này chỉ là một lối nói vuốt đuôi, nhằm lừa gạt quốc tế và ru ngủ quốc dân. Bởi lẽ trước hết những kẻ biên soạn luật này đều hiểu rõ tinh thần của Tuyên ngôn lẫn các Công ước Quốc tế Nhân quyền, đều biết tại các quốc gia dân chủ văn minh chẳng hề có những luật áp bức và quái đản như thế, dầu vậy họ vẫn biên soạn nó như một công cụ cần thiết và hợp pháp cho đảng. Thứ đến, khi gặp trường hợp người dân trưng dẫn công pháp quốc tế để biện minh và bênh vực cho các quyền chính đáng của mình, người của nhà nước sẽ lý luận theo kiểu ba trợn: “Việt Nam không phải là Úc là Mỹ! Hoàn cảnh và văn hóa nước ta nó khác!”

          Thành ra tưởng cũng nên trưng ra ở đây vài điểm trong Cẩm nang để thực hiện tốt Quyền Tự do Lập hội từ văn phòng của Báo Cáo viên Đặc biệt LHQ về tự do tụ tập ôn hoà và lập hội (bản dịch của cô Huỳnh Thục Vy): “

1/ Hội của tôi có cần phải đăng ký hay không? Không! Quyền Tự do Lập hội bảo vệ tất cả các hội đoàn một cách ngang nhau dù có đăng ký hay không. Các cá nhân tham gia các hội đoàn không đăng ký nên được tự do thực hiện bất cứ hành động hợp pháp nào, bao gồm quyền tổ chức và tham gia các cuộc tụ tập ôn hòa, và không nên chịu các biện pháp trừng phạt hình sự (A/HRC/20/27, trang 14, đoạn 56).

2/ Quyền Tự do Lập hội có áp dụng cho tôi không? Có! Bất luận bạn là ai. Điều 22 của Công ước quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị công nhận rằng quyền Tự do Lập hội nên được hưởng bởi tất cả mọi người như đã được quy định bởi Công ước này (xem khoản 2 về sự bất phân biệt đối xử) và các Nghị quyết 15/21, 21/16 và 24/5 của Hội đồng Nhân quyền. Trong nghị quyết 24/5, Hội đồng NQ nhắc nhở các Nhà nước thành viên về nghĩa vụ tôn trọng và bảo vệ các quyền  tụ tập ôn hòa và và lập hội tự do của các cá nhân, dù ở trên mạng hay ngoài đời, bao gồm trong bối cảnh các cuộc bầu cử, và bao gồm những người thuộc phe thiểu số hoặc có quan điểm hoặc niềm tin đối lập đang tìm cách thực hiện hay thăng tiến các quyền này (A/HRC/26/29, trang 9, đoạn 22). Luật pháp không nên thiết lập bất cứ những hạn chế cụ thể nào lên các cá nhân, bao gồm trẻ em, người nước ngoài, các cộng đồng ngôn ngữ và sắc tộc thiểu số, các cá nhân đồng tính và phụ nữ, như là một ít trường hợp điển hình (A/HRC/20/27, trang 14, đoạn 54; A/HRC/26/29, trang 6-7, đoạn 18). Quyền tự do lập hội cũng mở rộng đến những thực thể pháp lý (vd: 2 hội đoàn quyết định sáp nhập thành một tổ chức). 

3/ Nhà nước có nghĩa vụ thăng tiến quyền tự do lập hội không? Có! Các nhà nước có nghĩa vụ thực hiện những biện pháp tích cực để thiết lập và duy trì một môi trường tạo điều kiện cho hoạt động của các hội đoàn. Các thành viên của các hội phải được tự do thực hiện quyền lập hội của họ mà không sợ bị răn đe, hăm dọa hoặc bạo lực bao gồm: sách nhiễu, xử tử tức khắc hoặc tùy tiện, bắt giữ hoặc giam cầm tùy tiện, tra tấn, bôi nhọ bằng các chiến dịch truyền thông hoặc cấm đi lại (A/HRC/20/27, trang 15-16, đoạn 63). Các nhà nước cũng có nghĩa vụ không ngăn cản quá đáng việc thực hiện quyền tự do lập hội. Các thành viên của các hội nên được tự do quyết định các điều lệ, cơ cấu tổ chức và sinh hoạt, và làm quyết định mà không cósự can thiệp của nhà nước. Các hội nên được hưởng, trong số những quyền khác, các quyền bày tỏ ý kiến, phổ biến thông tin, sinh hoạt với công chúng và vận động các chính phủ và các định chế nhận quyền quốc tế (A/HRC/20/27, trang 16, đoạn 64)”…..

          Đối chiếu văn bản của quốc tế trên đây với văn bản của quốc hội, ta thấy Việt cộng vẫn nhất quyết tiếp tục coi việc lập hội là phép của nhà nước chứ không phải là quyền của công dân. Đó chỉ vì mù quáng bám víu quyền lực, một sự mù quáng mà sớm hay muộn Việt cộng cũng phải trả giá đắt đỏ!

          BAN BIÊN TẬP


Friday, 31 July 2015

Cái mặt bị từ khước cũa Việt Nam!

 
Tôi còn nhớ có lần Đức Cố Tỗng Giám Mục Hànội Ngô Quang Kiệt tuyên bố: Mang cái thông hành Việtnam ra nước ngoài là một sự sĩ nhục.

MT 


Cái mặt bị từ khước cũa Việt Nam!

Tạp ghi Huy Phương
Đã có lần bạn là người khách quý đến Honolulu, tại phi trường được một thiếu nữ xinh đẹp tươi tắn, choàng cho một vòng hoa sứ với câu chào Aloha cùng một nụ cười thân thiện. Nhưng không phải du khách nào trên thế giới cũng được sự chào đón như thế!


 
Tuần trước, báo chí lại loan tin, những người Việt Nam, đồng bào của chúng ta, từ Sài Gòn đến phi trường Changi, Singapore, bị từ chối nhập cảnh, nói rõ ra là bị đuổi về.
Singapore là một trong 48 quốc gia mà người mang visa Việt Nam vào không cần thị thực, nhưng lần này mặc dù có đầy đủ giấy tờ tùy thân, nhiều hành khách Việt Nam, phần lớn là phụ nữ, vẫn bị nhà chức trách Singapore từ chối cho vào xứ của họ. Những người Việt này bị đối xử như tội phạm, bị đưa vào phòng riêng, kiểm soát chặt chẽ giấy tờ, bị phỏng vấn và bắt tự đếm số tiền mang theo trước mặt nhân viên sân bay. Những người khách này buộc phải trở lại Việt Nam trên các chuyến bay đưa họ đến, hay lưu lại những khách sạn gần phi trường mà hãng hàng không Việt Nam phải đài thọ chi phí.

Lối hành xử này của Singapore cũng na ná như lối đối xử của chính quyền Việt Nam đối với những nhà hoạt động chính trị, nghi ngờ có hoạt động chính trị hay bất đồng chính kiến về Việt Nam lâu nay, mà không hề nói lý do.

Chính quyền Singapore cũng không hề nói lý do họ không cho những người Việt này vào nước họ, nhưng cái lý do này thì những người trong cuộc, hay toàn thể “khúc ruột ngàn dặm” trên khắp thế giới đều biết rõ, đều cảm thấy xấu hổ và đau lòng.

Hãng Jetstar Pacific, một trong hai hãng máy bay rẻ tiền có những đường bay ngắn cho biết, khi hành khách bị nhà chức trách từ chối nhập cảnh Singapore, người đó sẽ phải trả tiền ăn ở, tại sân bay. Phía Singapore thường buộc hãng hàng không phải ứng trước chi phí sau đó sẽ tính lại với hành khách. Chi phí cho mỗi khách bị từ chối nhập cảnh là khoảng hơn $200, chưa kể vé máy bay trở lại Việt Nam. Mỗi tháng, hãng này phải trả khoảng $20,000 cho những hành khách bị từ chối nhập cảnh tại Singapore.

Hãng Vietjet Air có hai chuyến bay Sài Gòn đi Singapore mỗi ngày. Trung bình mỗi tháng có 200 nữ hành khách bị Singapore yêu cầu quay về nước. Như vậy mỗi tháng Vietjet Air phải chi ra phí khoảng $750,000 cho những hành khách này mà không bao giờ đòi lại được tiền.

Phía Việt Nam mong phía Singapore cho họ biết danh sách những người Việt không được nhập cảnh vào Singapore để tiện việc ngăn chận, tránh sự tổn thất như trên, nhưng những người này đâu phải như những người làm chính trị có sổ đen của công an Việt Nam, mà chỉ là những cô gái, một ngày đẹp trời nào đó được rủ rê hay móc nối sang đây để... “đứng đường!” Trên các trang net, và ngay cả một phóng sự trên báo Thanh Niên trong nước, cũng công nhận rằng phần đông những cô gái đến với nghề này là hoàn toàn tự nguyện.

Chuyện không phải bây giờ mà cách đây vài năm Singapore đã loan tin cảnh sát tổng càn quét vào khu mại dâm Việt ở Geylang và Joo Chiat, bắt giữ hàng chục gái mại dâm người Việt lẫn bảo kê. Liên tục trong vòng một tuần, chỉ riêng tại khu Joo Chiat, 52 cô gái Việt đã bị bắt giữ. 

Các cô trang điểm diêm dúa, ăn mặc hở hang đón xe buýt hoặc xe taxi đến quán karaoke, vô từng bàn khách, ăn uống, rượu bia, lả lơi, ôm ấp, bán dâm tại bàn rượu hoặc đi ngủ đêm với khách, cố moi tiền bằng đủ mọi cách. Dân Singapore cho biết gái mại dâm Việt đã câu kéo khách bằng cách không mặc đồ lót và cho phép khách thoải mái sờ soạng. Sang Singapore là một nghề kiên trì, lần này bị đuổi lần sau lại lên máy bay sang nữa. Một cô gái cho biết cô đến rồi về nhiều lần, mỗi lần ở Singapore kiếm vài nghìn đô la.

Lối cấm cửa phụ nữ Việt Nam ở Singapore rõ ràng là nỗi đau đớn, nhục nhã. Rồi liệu, Bộ Ngoại Giao Việt Nam như lời yêu cầu có dám gửi công hàm đến Singapore để xin làm rõ trắng đen chuyện này không, hay nói ra chỉ thêm mất mặt! Làm người khác mất mặt cũng là một thứ làm nhục nhau. Ngày xưa làm nhục nhau thì kẻ sĩ thách nhau đấu súng hay rút gươm ra khỏi vỏ. Ngày nay, bị nhục thì đành ráng ngậm miệng mà đi.
Thể diện cũng có nghĩa là danh dự, ai làm mình mất thể diện là làm mất danh dự mình.
Nếu danh dự phụ nữ Việt Nam bị coi thường hay chà đạp là danh dự của cả dân tộc cũng bị coi thường. Ai có trách nhiệm trong việc đàn bà con gái Việt Nam bị cấm cửa và cái mặt Việt Nam trong thời gian gần đây, có thể nói xa hơn là dưới chế độ xã hội chủ nghĩa đã bị lấm lem đến mức tồi tệ.

Cái mặt Việt Nam ở Nhật mà đại diện là phi công, tiếp viên hàng không, người mẫu, du học sinh ăn cắp... không kể hết tên.

Cái mặt Việt Nam ở Thụy Điển rồi Anh, mà đại diện là Kiều Trinh, kẻ ăn cắp, đã rao giảng văn hóa trên truyền hình nhà nước, con cán bộ Trung Ương Đảng, đã được Bộ Y Tế Việt Nam chứng nhận là tâm thần và Tòa Đại Sứ Việt Nam can thiệp.

Cái mặt Việt Nam ở Phi Châu mà đại diện là nhân viên ngoại giao Vũ Mộc Anh, bí thư thứ nhất của Đại Sứ Quán Việt Nam tại Nam Phi, buôn lậu sừng tê giác.
Cái mặt Việt Nam ở Thụy Sĩ, ở Thái Lan mà đại diện là du khách ăn cắp.
Cái mặt Việt Nam ở Đài Loan mà đại diện là công nhân “xuất khẩu” ăn trộm chó làm thịt.
Cái mặt Việt Nam ở Nhật mà người Việt trộm dê làm thịt.
Cái mặt Việt Nam ở Malaysia: Khám phá một lần mà tống xuất 150 phụ nữ mại dâm về nước.
Cái mặt Việt Nam ở Nga, Tiệp Khắc, Ba Lan, Đông Đức với những nhóm băng đảng, buôn người có các tòa đại sứ Việt Cộng... chống lưng.

Chuyện mất mặt, bẽ mặt, xấu mặt hay mất thể diện thì cũng một nghĩa.
Hãnh diện thì ngẩng mặt, xấu hổ thì cúi mặt, vuốt mặt, quay mặt, giấu mặt đi.
Cái mặt chai lì, tê cứng, không biết xấu hổ, vô cảm là cái mặt mo, mặt mẹt, mặt trơ.
Những cái mặt... Việt Nam nên che đi là những cái mặt của Đặng Xuân Hợp, Vũ Mộc Anh, Kiều Trinh, vì họ đại diện cho chính quyền Việt Nam. Cái mặt đáng thương những người phụ nữ vì xấu hổ cũng phải che đi, tủi thân vì số kiếp phụ nữ Việt Nam, nhưng quả đáng thương hơn những đảng viên luôn luôn trơ mặt làm liều.
Quá đẹp là cái tên Việt Nam, hôm nay vang lừng khắp bốn biển năm châu.

Cờ đỏ sao vàng được minh họa cho hai chữ “ăn cắp.” (*)

Tiếng Việt được dùng để viết những thông báo răn đe người Việt chớ... ăn cắp.
Ai đã sáng tác ra cái câu nói dối trá, “Tôi mơ ước một buổi sáng thức dậy, thấy mình là người Việt Nam?” sẽ phải ân hận suốt đời.

Phần tôi, mỗi khi soi gương, tôi vẫn nhớ, “Tôi là người Việt Nam!” và cảm thấy thương cho tôi và thù ghét những con người đã làm cho hình ảnh Việt Nam xấu xa đi như hôm nay.
Cám ơn ký giả Xuân Dương ở trong nước với câu viết, “Một người, một gia đình, một dòng họ hay một dân tộc, khi sự xấu hổ bị đánh cắp thì không còn gì để mất!”

















__._,_.___


Posted by: <vneagle_1

My Blog List