Việt Nam hôm nay

https://lh4.googleusercontent.com/jwHXKk9yK83mb2U0iyp-OSXs7OZgoEcJKB4V-xqOO7STOu0djuO_hHd_dM8GkXjIamwCDoDrZRAdRPT5gaYIUOXwHgEk7mRpK7R7aGCo-eeVOtK72Nk

Saturday, 19 November 2016

Hà Nội 'ngày trở gió'



---------- Forwarded message ----------
From: Hoan Le <>
Date: 2016-11-13 21:30 GMT+11:00
Subject: Re: [VN-TD] Fwd: Giấc ngủ rét buốt của người vô gia cư giữa đêm Hà Nội 'ngày trở gió'
To: VN-TD
Cc: Huy Thai <>, Duc Nguyen <>

NHỮNG MÃNH ĐỜI ĐAU KHỔ NÀY SAO HỦI THÁI KHÔNG ĐƯA LÊN. 

ĐMVGCS=>ĐẢNG THỔ PHỈ CSVN=> hủi thái=Đức Nguyễn =bọn bưng bô ăn phân VẸM

On Nov 10, 2016, at 8:10 PM, nguyenvan nam  wrote:
 
huy thái nên đề nghị vc" giải phóng mặt bằng" chổ này... Rồi xây tủọ̉ng đài"hoành tráng" hcm" $ 100 M usd ...là giải quyết đủọ̉c 
 vấn đề này...hê hê 
---------- Forwarded message ----------
Date: Fri, Nov 11, 2016 at 11:23 AM
Subject: Giấc ngủ rét buốt của người vô gia cư giữa đêm Hà Nội 'ngày trở gió'
To:

BoxbeThis message is eligible for Automatic Cleanup! () Add cleanup rule | More info

Giấc ngủ rét buốt của người vô gia cư giữa đêm Hà Nội 'ngày trở gió'

SaoStar 10/11/2016 08:31 GMT+7 2 đăng lại

Trong cái lạnh buốt giá như "cắt da cắt thịt" người lao động nghèo, người vô gia cư chỉ có tấm chăn mỏng manh để giữ ấm cơ thể. Có những lúc, gió mùa rít mạnh, họ phải quấn chăn kín mít, khiến nhiều người chứng kiến không khỏi xót xa.
Giac ngu ret buot cua nguoi vo gia cu giua dem Ha Noi 'ngay tro gio' - Anh 1
Do ảnh hưởng của không khí lạnh nên nền nhiệt độ ở TP Hà Nội mấy ngày qua giảm xuống phổ biến ở mức 15 - 17 độ C. Nền nhiệt này là “ác mộng” của những người sống vỉa hè.
Giac ngu ret buot cua nguoi vo gia cu giua dem Ha Noi 'ngay tro gio' - Anh 2
Gió lạnh kết hợp với mưa phùn khiến người vô gia cư ngủ vỉa hè phải quấn chăn, áo mưa kín mít quanh người.
Giac ngu ret buot cua nguoi vo gia cu giua dem Ha Noi 'ngay tro gio' - Anh 3
Họ giống như những chiếc “bao tải di động” trên hè phố.
Giac ngu ret buot cua nguoi vo gia cu giua dem Ha Noi 'ngay tro gio' - Anh 4
Cụ Hòa là lao động nghèo, mưu sinh bằng nghề bán nước dạo trên khu vực phố cổ. Cụ cho hay bán nước chỉ được dăm ba đồng, không đủ tiền đi xe ôm về nhà, cho nên cụ thường đi bộ xuống phố Tràng Thi, ngồi ở vỉa hè đến 1h đêm, đợi con trai đi phụ hồ về đón. “Mỗi người một số phận, từ khi sinh ra tôi vốn đã khổ rồi“, cụ Hòa than thở.
Giac ngu ret buot cua nguoi vo gia cu giua dem Ha Noi 'ngay tro gio' - Anh 5
Những người vô gia cư tìm mọi cách để chắn gió. Khoảnh khắc này khiến nhiều người đi đường không khỏi xót xa trước hoàn cảnh của những người vô gia cư, lấy vỉa hè làm nhà.
Giac ngu ret buot cua nguoi vo gia cu giua dem Ha Noi 'ngay tro gio' - Anh 6
Chỉ với tấm chăn mỏng… họ phải chống chọi với nhiệt độ khoảng 15 độ C.
Giac ngu ret buot cua nguoi vo gia cu giua dem Ha Noi 'ngay tro gio' - Anh 7
Tuy nhiên, giữa cái lạnh như “cắt da cắt thịt” này, giấc ngủ của những người vô gia cư không trọn vẹn mỗi khi có một cơn gió thổi qua. Những tấm chăn mỏng manh không đủ để che ấm.
Giac ngu ret buot cua nguoi vo gia cu giua dem Ha Noi 'ngay tro gio' - Anh 8
Một vật dụng cũ kỹ và đen nhẻm của người vô gia cư.
Giac ngu ret buot cua nguoi vo gia cu giua dem Ha Noi 'ngay tro gio' - Anh 9
Những người vô gia cư đa số từ các tỉnh nghèo lên thành phố để mưu sinh hoặc chữa bệnh. Họ không có tiền thuê nhà nên lang thang khắp các tuyến đường. Vỉa hè, công viên, gầm cầu… là những địa điểm lý tưởng để họ ngả lưng.
Giac ngu ret buot cua nguoi vo gia cu giua dem Ha Noi 'ngay tro gio' - Anh 10
Mỗi người một số phận, nhưng tựu trung lại họ đều bị cái nghèo đeo đám, khổ sở và vật lộn mưu sinh.
Giac ngu ret buot cua nguoi vo gia cu giua dem Ha Noi 'ngay tro gio' - Anh 11
Đôi chân trần được bao bọc bởi chiếc màn mỏng!
Giac ngu ret buot cua nguoi vo gia cu giua dem Ha Noi 'ngay tro gio' - Anh 12
Công viên Thống Nhất có rất nhiều người vô gia cư trú ngụ.
Giac ngu ret buot cua nguoi vo gia cu giua dem Ha Noi 'ngay tro gio' - Anh 13
Giữa lòng Thủ đô nhộn nhịp là những mảnh đời bất hạnh.
Giac ngu ret buot cua nguoi vo gia cu giua dem Ha Noi 'ngay tro gio' - Anh 14
Ông Long phải mặc áo mưa để tránh gi lùa và mưa phùn.
Giac ngu ret buot cua nguoi vo gia cu giua dem Ha Noi 'ngay tro gio' - Anh 15
Chật vật những giấc ngủ trong đêm Đông rét buốt.
Giac ngu ret buot cua nguoi vo gia cu giua dem Ha Noi 'ngay tro gio' - Anh 16
Người đàn ông này dù bị xuất huyết dạ dày, đang điều trị tại Bệnh viện Việt Đức nhưng vì không có tiền nên phải mang chăn ra vỉa hè ngủ.
Giac ngu ret buot cua nguoi vo gia cu giua dem Ha Noi 'ngay tro gio' - Anh 17
Hơn 1h sáng, một nhóm bạn trẻ đi tặng đồ ăn và nước uống cho những người vô gia cư.
Giac ngu ret buot cua nguoi vo gia cu giua dem Ha Noi 'ngay tro gio' - Anh 18
Chiếc bánh mì dù chẳng nhiều nhặn gì nhưng cũng đủ ấm lòng những người nghèo.
Giac ngu ret buot cua nguoi vo gia cu giua dem Ha Noi 'ngay tro gio' - Anh 19
Trẻ con cũng phải ra vỉa hè ngủ cùng bố mẹ.

Cường Ngô

Wednesday, 16 November 2016

Chính quyền Hồng Lĩnh ngụy biện về chuyện điều động nữ giáo viên đi hẩu rượu

Chính quyền Hồng Lĩnh ngụy biện về chuyện điều động nữ giáo viên đi hẩu rượu

VIỆT NAM (CTM Media) - 16.11.2016
Việc UNND Thị Xã Hồng Lĩnh điều động một số nữ giáo viên đi tiếp khách, hầu rượu đã khiến dư luận bức xúc. Một số giáo viên cho rằng việc họ bị điều đi tiếp khách là sai mục đích công việc, ảnh hưởng cuộc sống cá nhân.

Thế nhưng vào ngày 15 Tháng Mười Một, 2016, báo chí loan tin cho hay Chủ tịch UBND Thị Xã Hồng Lĩnh Nguyễn Văn Hổ nói với các ký giả rằng, việc huy động giáo viên tiếp khách có từ nhiều năm qua. 

Năm nay, thị xã có nhiều sự kiện lớn nên huy động là cần thiết, không chỉ thể hiện sự quan tâm, mến khách mà còn tạo dựng hình ảnh tốt đẹp về quê hương. Theo ông Hổ thì những những nữ giáo được cử đi phải hãnh diện, vì là người được chọn tiếp khách cho địa phương.

Một nữ giáo viên bị &dstrok;iều &dstrok;i hầu rượu
Ảnh: Một nữ giáo viên bị điều đi hầu rượu

Các nhà hoạt động xã hội cho rằng tất cả những giải thích của ông Hồ là ngụy biện vì chính các nữ giáo viên bị điều đi tiếp khách, hầu rượu cho biết chẳng một ai muốn làm chuyện này.

Giáo dục bằng đớn hèn, chúng ta không thể dựng được thế hệ của hy vọng

Nhạc sĩ Tuấn Khanh - 16.11.2016
Đầu tuần này, có một chuyện khá thú vị diễn ra ở Viện đại học Virginia, Hoa Kỳ. Có gần 500 sinh viên và giảng viên của Viện đại học này cùng ký tên vào một bức thư phản đối bà giám đốc của trường là Terasa Sullivan, vì đã phát đi một bức thư kêu gọi sự hợp nhất của toàn Viện đại học, nhưng trích dẫn trong đó ý văn của tổng thống đời thứ 3 của Hoa Kỳ là Thomas Jefferson.

Mục đích của sự phản đối, là các sinh viên lo ngại về việc giớ thiệu các tư tưởng của tổng thống Thomas Jefferson vào lúc này, có thể bị coi là gợi ý “liên quan sâu sắc về lịch sử phân biệt chủng tộc”. Từ bản tin của The Richmond Time Dispatch, người đọc có thể rằng trong bối cảnh tổng thống Mỹ Donald Trump vừa nhậm chức, khuynh hướng dân tộc cực đoan đang lan đi, việc trích dẫn bị coi là đầy ngụ ý này có thể làm ảnh hưởng tinh thần của Viện đại học nên hàng trăm sinh viên đã cùng ký vào thư phản đối này. Hoàn toàn không ai kich động hay xúi giục họ cả.

Sự phản ứng tức thì này khiến bà giám đốc Teresa Sullivan đã phải viết một lá thư trần tình, giải thích rằng “mọi việc trích dẫn đều không có nghĩa là ngầm tán thành các cấu trúc xã hội hay niềm tin của thời đại đó, chẳng hạn như về chế độ nô lệ, xem thường phụ nữ và không cho người da màu vào trường đại học”. Trong một khung cảnh văn minh, giám đốc của một trường đại học đã phải minh bạch, như một cách tôn trọng thế hệ của tương lai, thay vì coi mình là “người lớn”, và sinh viên chỉ là “kẻ nhỏ” và đến chỉ để đóng tiền học phí.

Sự kiện này nhắc tôi về những gì đang diễn ra ở đại học Hoa Sen, Saigon, vài ngày trước, nơi có các cuộc tranh chấp giữa các Hội đồng quản trị mới và cũ.

 Hãy nhích một bước, đứng ngoài các giá trị được và mất của các nhà đầu tư và điều hành, sự kiện đáng nói ở đây, liên quan đến các sinh viên của trường Hoa Sen.

Tóm tắt sự kiện ngắn gọn như sau, ngày 11 tháng 11, khi biết tin Hội đồng quản trị mới đến làm việc ở trường Hoa Sen, hàng chục sinh viên đã làm biểu ngữ, biểu tình… yêu cầu Hội đồng quản trị mới đi theo khuynh hướng phi lợi nhuận. Việc bày tỏ thái độ rất bình thường trong một xã hội dân chủ, thế nhưng được một hệ thống phối hợp tổ chức đưa tin như một âm mưu làm loạn.

Sài Gòn trước năm 1975 có vô số các hội đoàn sinh viên, trong đó có một Tổng hội Sinh viên, nay là Nhà văn hóa Thanh Niên, với hàng ngàn người luôn xuống đường cho các vấn đề xã hội. Ấy vậy mà mới mấy mươi sinh viên bày tỏ ý kiến trong khuôn viên trường của mình, đã bị coi như là một “thế lực thù địch”.

Khác với cách hành xử của Viện đại học Virginia, Hội đồng Quản trị mới không tìm một không gian đối thoại hay giải thích một cách tử tế. Ai đó trong các vị có quyền lực của Hội đồng Quản trị mới đã gọi điện cho các nhân viên công an văn hóa mật PA83 chạy đến như một cách trấn áp, ngay trong buổi ghé đến đại học Hoa Sen lần đầu tiên. Ai đã kinh qua trường đại học ở Sài Gòn trước 1975,  đều biết rằng không thể có chuyện công an được gọi xồng xộc chạy vào như thế. Đại học là một khuôn viên riêng, là một thánh đường của trí thức.

Nhiều ngày, đọc các bản tin trên báo, các dòng tin trên facebook… cứ nhắc đi nhắc lại việc sinh viên bị “xúi giục, kích động”… thật không thể không thảng thốt và buồn nôn. Tinh thần đại học độc lập và giá trị biểu kiến của giới trẻ chưa gì đã bị dán cho những nhãn quan mập mờ đe dọa về chính trị. Đáng tiếc hơn, đôi khi chính những vị là nhà giáo dục, luật sư… cũng có một thói quen cất tiếng, giới thiệu lối tư duy tăm tối của mình để áp đặt cho một không khí sinh hoạt xã hội dân sự bình thường. Chính quý vị trí thức ấy cũng đã góp phần bóp chết tinh thần đại học của Sài Gòn, của giới trẻ là vậy.

Nói trên báo Giáo dục Việt Nam, một luật sư tên Lê Xuân Lộc cứ nhấn đi nhấn lại là việc điều hành là của “người lớn”, sinh viên chỉ có một việc là “học”. Thậm chí tay luật sư này còn đe dọa bằng việc viện dẫn chuyện biểu tình của sinh viên có thể bị ghép vào tội hình sự. “Pháp luật hoàn toàn không cho phép việc tụ tập la ó, giơ các bảng biểu ngữ như các bạn sinh viên Trường Đại học Hoa Sen đã làm vào chiều ngày 11/11 vừa qua”, luật sư Lê Xuân Lộc nói như vậy.

Nếu đây là người đại diện luật pháp cho Hội đồng quản trị mới, đó là một người đại diện tồi, vì ông ta không thể học thuộc nổi một đoạn Hiến pháp Việt Nam đã đặt nền tảng cho quyền con người. Dùng luật pháp như một con dao để vung lên dọa tứ tung trong đám đông, hơn nữa lại mang đầy tư duy ngu dốt về thế hệ trẻ trong nền giáo dục đại học, làm sao ông ta có thể thuyết phục giới trẻ nắm tay giúp lôi ông đi vào tương lai?

Chúng ta hay nói và mơ một ngày nào đó, đất nước mình cũng có những thế hệ như sinh viên Hồng Kông bản lĩnh, về những sinh viên đầy tinh thần độc lập như Viện Đại học Virginia, nhưng nếu chúng ta chấp nhận im lặng và thỏa hiệp với những tư duy giáo dục đớn hèn, trẻ con hóa sinh viên, thì làm sao dựng được thế hệ của hy vọng?

Tham khảo thêm
Tuấn Khanh
Thông Tin Đức Quốc - http://www.thongtinducquoc.de/node/3000

Saturday, 12 November 2016

Bêu tên học sinh trên loa: Sự vô lương với con trẻ


 


http://dcvonline.net/wp-content/uploads/2015/08/babui_25082015.jpg
Chuyện xưa tích cũ nhân ngày 2 tháng 9

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgRKZ8tOsyaxiHKrMKw4XnVsgyeAJ8Mi9SsDH908G7XohFpqjZCoqcM_3sUP7vYzq8S7gVxQkY3-LLhi1ueRvUBMNor-gUd_EWc1iM_pknhbIyZ5PFvFeJfMCeCvC2GXxa0qtHgI83Pd1Vc/s1600/DAT+CUA+ONG.jpg

http://www.vlink.com/hihoa/hihoababui_cantau.jpg

Bêu tên học sinh trên loa: Sự vô lương với con trẻ

  • Bởi Admin
10/11/2016
0 phản hồi
     
Định An
Tác giả gửi tới Dân Luận
Đi học về, thấy mẹ đang nấu cơm, tôi nói: "Mẹ, ngày mai là hạn chót đóng học phí rồi đấy, nếu không có tiền con sẽ nghĩ học, cô giáo nhắc nhỡ lần thứ ba rồi, con không muốn thứ 2 chào cờ bị đọc tên". Mẹ tôi ngập ngừng một lát rồi nói: "phải qua tháng mẹ bán lợn mới có tiền, giờ trong nhà đâu còn đồng nào". Nhìn ánh mắt mẹ, tôi hiểu sự khó khăn của bà. Bởi, sau tôi còn ba đứa em, chúng cũng đang cần tiền đóng học. 

Tuy khoản tiền đóng góp thời ấy không lớn, nhưng đó là cả vấn đề đối với gia đình nghèo, đông con ở nông thôn như chúng tôi. Việc bị nêu tên hàng ngày trên lớp, thứ hai đọc tên trước toàn trường chỉ vì chưa có tiền đóng học là điều đáng sợ và ám ảnh. Nó giống như một dạng đấu tố, là sự tra tấn tinh thần khủng khiếp với bất kỳ đứa trẻ nào - Đó là câu chuyện của tôi, thế hệ 8x.

Và hôm nay, câu chuyện tương tự trong quá khứ của tôi lại đang tái diễn ở xã Cẩm Thăng, huyện Cẩm Xuyên (Hà Tĩnh) - Bêu tên học sinh trên loa phóng thanh xã vì phụ huynh không đóng phí.
Dù với bất cứ lý do nào thì việc nêu tên học sinh thông qua hệ thống loa xã như vậy là một sự dã man, vô đạo. Tôi chắc rằng việc này không phải chỉ có ở Hà Tĩnh, trên đất nước có nhiều nơi như thế.

Theo báo dân trí, đầu năm học 2016-2017, trường tiểu học xã Cẩm Thăng đã thu các khoản tiền bắt buộc đối với mỗi em là 1.543.000đ/em. Nhưng học được hơn một tháng, xã lại thông báo phải đóng thêm số tiền xây dựng phòng đa chức năng 631.000đ/em và phải đóng trong vòng 3 năm liên tiếp, từ 2016 đến 2018.

Trước khoản đóng đậu quá cao, phụ huynh không đồng tình, chính quyền xã Cẩm Thăng đã bêu tên học sinh ngày hai lần trên hệ thống loa phóng thanh của xã nhằm gây áp lực để tận thu. Vì đâu có chuyện như vậy ? ông Nguyễn Văn Báu, Chủ tịch UBND xã cho biết, vì áp lực nợ nần, khoản nợ 7 tỷ đồng xây dựng nông thôn mới chưa có nguồn để trả, thì công trình này (nhà học đa chức năng) do xã làm chủ đầu tư với nguồn vốn hơn 3,2 tỷ đồng, hiện mới lo được hơn 1,6 tỷ. Công trình đã bàn giao, đưa vào sử dụng, xã không có nguồn gì thêm, nên phải huy động sức đóng góp của người dân để trả nợ.

Nguồn cơn của câu chuyện trên là do nợ nần từ việc xây dựng nông thôn mới. Chính quyền xã "túng quẫn" nên làm liều. Khi xây dựng công trình xã không hỏi ý kiến dân, nhưng đến lúc gặp khó khăn về tiền bạc lại bắt người dân gánh chịu. Và nếu tự nhiên đi thu thì chẳng ai chịu nộp, vì vậy mới chọn "hạ sách" nhằm vào học sinh, để gây áp lực phụ huynh. Buộc họ phải đóng tiền nếu muốn con em mình đi học.

Đúng là, trăm dâu đổ đầu tằm: "Dễ trăm lần không dân cũng chịu/ Khó vạn lần dân liệu cũng xong”. Có cái chế độ nào lạ như chế độ này, cứ hết tiền là lôi dân ra thịt. Cho dù con cừu có nhiều lông cỡ nào vặt mãi nó cũng trụi. Trung ương thì thu thuế, địa phương thì các khoản đóng góp, nhà trường cũng vẽ ra nhiều khoản để thu. Thật chưa thời nào người dân lại khổ như thời nay. Trình bày không ai nghe, kêu than ai thấu, kiện tụng không ai giải quyết. Biểu tình phản đối thì bị vu là chống chế độ, bị đàn áp. Hết nói nổi.

Lúc nào cũng ca ngợi chế độ ta là chế độ ưu việt, tốt đẹp hơn chế độ tư bản giãy chết. Nhưng tại sao học sinh xứ giãy chết kia đi học không phải đóng học phí, trong khi ở xưa ta đi học phải đóng nhiều khoản, phí như vậy? Chế độ Triều Tiên khắc nhiệt như vậy, nhưng ít ra giáo dục của họ miễn phí hoàn toàn.

Mái trường XHCN không còn vì con người như bản chất ban đầu của nó "học tập bắt buộc và miễn phí". Ở Việt Nam đã từng có chế độ giáo dục miễn phí, nhưng giờ nó đã bị bãi bỏ, đây là bước thụt lùi của nền giáo dục. Hiến pháp năm 1946, 1959, 1980 điều quy định giáo dục bắt buộc, miễn phí. Nhưng đến Hiến pháp năm 1992 đã có sự thay đổi, chỉ còn cấp tiểu học là miễn phí - Điều 59: "Học tập là quyền và nghĩa vụ của công dân. Bậc tiểu học là bắt buộc, không phải trả học phí". 

Đến Hiến pháp năm 2013, chế độ giáo dục bắt buộc không còn nữa - Điều 39: Công dân có quyền và nghĩa vụ học tập. Và hiện nay cũng chỉ có giáo dục cấp tiểu học mới được miễn học phí (trường công lập). Nhưng các khoảng đóng góp khác thì muôn hình vạn trạng, kinh thưa các kiểu, còn nhiều tiền hơn gấp nhiều lần học phí.

Việc lạm thu bắt đầu từ khi có chủ trương xã hội hóa giáo dục. Các trường lợi dụng khe hở pháp lý để trục lợi.
Có thể nói chưa có thời kỳ nào người đi học phải trả nhiều tiền như hiện nay. Đánh vào tâm lý phụ huynh, nếu không đóng hoặc có ý kiến sẽ ảnh hưởng đến việc học tập của con mình nên đành "bấm bụng" đóng cho xong, nhà trường đã vẽ ra đủ các khoảng thu trên trời dưới đất để moi tiền.

Những câu chuyện lạm thu ở các trường học không thiếu xã hội này: Tại Trường THPT Quang Trung (Quảng Trạch, Quảng Bình) học sinh phải đóng gần 2,6 triệu đồng cho 25 khoản thu. Trường tiểu học Võ Thị Sáu (Q.7, TP.HCM) khoản thu của lớp 1 với 45 học sinh trường này có giá trị gần 150 triệu đồng. Khoản phí 8 triệu đồng của học sinh lớp 1 trường Tiểu học Pascal, Cổ Nhuế (Từ Liêm Hà Nội). Trường Tiểu học (Q.5) khoản đóng đầu năm 3,5 triệu đồng trên một học sinh. 

Chưa hết tại lớp lá của một trường mầm non tư thục quận Gò Vấp (TP HCM) tổng số tiền học sinh phải đóng lên đến trên 6 triệu đồng. Và ở Trường Tiểu học thị trấn Sông Đốc 5 (thị trấn Sông Đốc, huyện Trần Văn Thời, Cà Mau) nhiều học sinh không được nhận vào học vì không có tiền đóng phí, trong khi bản thân họ cũng không rõ là phí gì...

Đấy, chế độ giáo dục nước ta ưu việt như thế, hơn vạn lần tư bản là vậy.
Ngay từ giáo dục đã bất công, gian dối, sặc mùi tiền thì nói sao đạo đức xã hội không xuống cấp cho được. Với những tiêu cực từ nền móng như vậy thì lấy gì để xây dựng con người xã hội chủ nghĩa?

Định An
__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Tuesday, 8 November 2016

CẢNH BÁO _ con này độc hại quá...!!!

 
Subject : CẢNH BÁO _ con này độc hại quá...!!!

CẢNH BÁO:

Nếu thấy con nầy đậu trên người, không nên dùng tay đập nó. Vì chất độc trong con vật nầy sẽ huỷ hoại da của bạn như trong hình. 
Hảy thổi nó bay ra khỏi cơ thể của bạn rồi hãy giết nó.
Nên Share thông điệp nầy cho mọi người cùng biết các bạn nhé. 

Image result for kiến ba khoang

 Image result for kiến ba khoang

kiến ba khoang - Google Search


Image result for kiến ba khoang

Subject : CẢNH BÁO _ con này độc hại quá...!!!

CẢNH BÁO:

Nếu thấy con nầy đậu trên người, không nên dùng tay đập nó. Vì chất độc trong con vật nầy sẽ huỷ hoại da của bạn như trong hình.
Hảy thổi nó bay ra khỏi cơ thể của bạn rồi hãy giết nó.
Nên Share thông điệp nầy cho mọi người cùng biết các bạn nhé. 


 Image result for kiến ba khoang
 Image result for kiến ba khoang


Do Thi Thuan
 

My Blog List