Việt Nam hôm nay

https://lh4.googleusercontent.com/jwHXKk9yK83mb2U0iyp-OSXs7OZgoEcJKB4V-xqOO7STOu0djuO_hHd_dM8GkXjIamwCDoDrZRAdRPT5gaYIUOXwHgEk7mRpK7R7aGCo-eeVOtK72Nk

Thursday, 5 January 2017

Cần cách chức chứ không thể đợi Bộ trưởng Trần Tuấn Anh từ chức



Cần cách chức chứ không thể đợi Bộ trưởng Trần Tuấn Anh từ chức

Nguyễn Hồng Lam
Ủng hộ quan điểm nhà báo Nguyễn Hồng Lam: đề nghị cách chức Bộ trưởng Bộ Công thương Trần Tuấn Anh, vì đem chức vụ công bộc của dân đem đi thế chấp, bảo vệ lợi ích cho doanh nghiệp. Doanh nghiệp người ta đem chức vụ gia sản của họ đem thế chấp thì đó là quyền của họ, vì chẳng ai tin lời doanh nghiệp. Nhưng quan chức nhà nước cũng a dua, bắt chước họ thì không được!
Tôi đề nghị, hoặc Bộ trưởng Bộ Công thương Trần Tuấn Anh từ chức ngay, hoặc Quốc hội và Chính phủ xem xét, quyết định cách chức Bộ trưởng, nếu ông ấy không tự xin từ chức.
Một công chức bình thường, nhất là những người mặc áo lính, nếu đem cầm cố, thế chấp thẻ ngành, thẻ đảng của họ, chắc chắn sẽ bị kỷ luật, cách chức – nếu có chức vụ – và loại ngũ vì vi phạm kỷ luật.
Ông Bộ trưởng Trần Tuấn Anh là tư lệnh của một ngành, là Ủy viên TW Đảng, một thành viên Chính phủ. Chức vụ, phẩm trật của ông đồng thời cũng là trách nhiệm, là danh dự của một ngành, được Quốc hội, Chính phủ thay mặt nhân dân giao cho. Nó không là tài sản của riêng ông. Đem chức Bộ trưởng ra đánh cược cho Dự án thép Hoa Sen Cà Ná, một dự án được coi là thảm họa, không chút khả thi, bất chấp sự phản biện can ngăn của rất đông các nhà khoa học, sự phản đối của đa số tầng lớp nhân dân, ông đã quá coi thường thảm họa môi trường mà đất nước và nhân dân sẽ phải gánh chịu.
Về mặt tư duy quản lý, khi đưa vị trí Bộ trưởng ra đánh cược, ông đã xem dự án như một canh bạc năm ăn năm thua. Về mặt tư cách, ông đã quá coi thường quyền lợi của nhân dân và đất nước, xem thảm họa có thể xảy ra chỉ ngang với chức vị đang mang – vốn dĩ được trao cho ông nhưng không phải là thứ tài sản của riêng ông. Và do đó, trong vai trò một Bộ trưởng, ông cố tình không nhìn thấy phần trách nhiệm, chỉ nhìn thấy nó như một thứ quyền lợi hay tài sản cá nhân, có thể tùy tiện đem ra đánh cược.
Nói cách khác, ông đang đem danh dự, trách nhiệm và vị trí được gửi gắm ra cầm cố, thế chấp.
Cố chấp trong tư duy, đáng ngờ về năng lực – không nhìn thấy nguy cơ mà xã hội đều rõ mồn một – cộng thêm việc coi thường danh dự, trách nhiệm, việc “cầm cố” chức vụ để thực hiện Dự án thảm họa cho bằng được, ông đã vi phạm kỷ luật như một kẻ đánh bạc, tạo nợ xấu… Cùng lúc, ông đã phạm hàng loạt điều cấm cán bộ công chức, đảng viên không được làm, rõ nhất là tạo lợi ích nhóm.
Nhà nước, Chính phủ và nhân dân tất nhiên không chấp nhận làm người cầm đồ (chức Bộ trưởng) cho ông, cũng không thể tham gia đánh bạc cùng ông.
Nhưng ông thì chắc chắn sẽ làm điều đó, nếu vẫn ngồi trên ghế Bộ trưởng cho đến hết nhiệm kỳ. Mối quan hệ gia đình, quyền lợi của ông với Chủ dự án thép Hoa Sen Cà Ná Lê Phước Vũ bảo đảm và thể hiện rõ ý chí của ông.
Hàng chục triệu người dân Việt Nam, nhất là người dân Cà Ná – Ninh Thuận không thể để ông làm điều đó, không thể đợi đến ngày thảm họa xảy ra trên nhiều mặt, tàn phá nốt đời sống vốn đã bấp bênh, vất vả của họ để thấy ông từ chức. Do đó, ông Trần Tuấn Anh cần phải bị cách chức Bộ trưởng.
Tôi tin chắc đó là ý nguyện của đa số nhân dân, ý nguyện cuối cùng trước khi kết thúc năm 2016.
Vì chưa hỏi ý kiến, chưa được ông đồng ý, tôi không đăng kèm ảnh Bộ trưởng Trần Tuấn Anh trong stt này. Tôi không muốn ông là hình ảnh cuối cùng của năm trên FB của tôi.
TP Hồ Chí Minh, 23h32 phút ngày 31-12-2016
N.H.L.
__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Tuesday, 3 January 2017

Không Lãng Phí Ít Phút Của Các Bạn - em đã nói lên những trăn trở của kiều bào đối với nước Việt Nam

Không Lãng Phí Ít Phút Của Các Bạn - em đã nói lên những trăn trở của kiều bào đối với nước Việt Nam


 

Đại sứ Nhật gặp gia đình ‘Người Việt Nam Mới’

Đại sứ Nhật gặp gia đình ‘Người Việt Nam Mới’

Hoàng Thị Thanh Hoài Gửi tới BBC từ Hà Nội
  • 29 tháng 12 2016
Tân Đại sứ Nhật (phải), Ngài Umeda Kunio, nhậm chức tại Việt Nam vào tháng 10/2016
Tân Đại sứ Nhật (phải), Ngài Umeda Kunio, nhậm chức tại Việt Nam vào tháng 10/2016
Chiến tranh đã lùi xa cách đây hơn 70 năm nhưng nỗi đau và sự khắc khoải của các gia đình là vợ con của những binh sỹ Nhật (hay “Người Việt Nam Mới” mà Chính phủ Việt Nam đã đặt tên cho binh lính Nhật lưu vong tham gia lực lượng Việt Minh chống Pháp) trong Thế chiến Hai vẫn còn đấy.

Tôi là thế hệ thứ ba trong một gia đình “Người Việt Nam Mới”, sinh ra khi đất nước không còn chiến tranh nhưng tôi được biết đến câu chuyện về chiến tranh qua lời kể của ông bà và bố mẹ.
Thế hệ của ông nội tôi, một binh sỹ Nhật, hầu hết đã đi về với cát bụi và để lại Việt Nam gia đình máu mủ là vợ và con cháu họ.
Trong quãng thời gian vài chục năm, thế hệ thứ hai là con của những “Người Việt Nam Mới” đã bị xã hội ở Việt Nam kỳ thị vì là con của "Phát xít Nhật" và vì họ là "con lai".

Chiến thắng thực dân Pháp cũng có phần góp sức của những binh sỹ Nhật như ông nội của tôi sau khi thua trận đã tham gia vào Quân đội Việt Nam (Việt Minh) vì họ đã giúp cho quân đội Việt Nam sử dụng các loại vũ khí và bắn súng thành thạo...

‘Cửa đã mở’

Cuộc gặp mặt diễn ra tại nhà riêng Đại sứ Umeda tại Hà Nội
Cuộc gặp mặt diễn ra tại nhà riêng Đại sứ Umeda tại Hà Nội
Đó là chuyện của quá khứ, giờ đây quan hệ của hai nước Nhật Bản và Việt Nam đang phát triển rất tốt về văn hóa, kinh tế và chính trị.
Vào ngày 27/12/2016 lần đầu tiên chúng tôi được tân Đại sứ Đặc mệnh Toàn quyền Nhật Bản tại Việt Nam, Ngài Umeda Kunio, mời đến gặp mặt.

Đây là lần đầu tiên trong lịch sử có việc một đại sứ của Chính phủ Nhật gặp mặt vợ con các gia đình “Người Việt Nam Mới”.
Tôi đã rất vui và bất ngờ khi nhận được tin báo đó. Là người đã tiếp xúc với rất nhiều các chính khách Nhật nhưng lần gặp gỡ này tôi cảm thấy vô cùng ấm áp và xúc động.

Trước hôm gặp một ngày tôi đã liên lạc lại với các gia đình vợ con binh sỹ Nhật để hẹn mọi người đến đúng giờ. Sáng hôm sau chúng tôi đã có mặt tại trước cửa nhà riêng Đại sứ Umeda.

Các bà vợ đã ngoài 90 tuổi, người thì ngồi xe lăn, người thì đau cột sống không đi bộ được cũng háo hức cùng hơn 10 gia đình ở Hà Nội và từ Hải Phòng bước vào nhà riêng Ngài Đại sứ.

Cánh cửa đã được mở (theo đúng cả nghĩa bóng), chúng tôi bước vào đã thấy Đại sứ Umeda và phu nhân, Phó Đại sứ cùng một vài thành viên tòa đại sứ ra tận sảnh ngoài đón chúng tôi.

Tất cả mọi người vào phòng khách, nơi mà trà và bánh đã được chuẩn bị rất trang trọng. Đại sứ Umeda đứng lên và bắt đầu phát biểu.
Tôi nhìn thấy sự cảm thông, sự cảm động của ông với sự hiện diện của chúng tôi.

Tôi chăm chú nghe cả bài phát biểu của Đại sứ Umeda và ấn tượng với vẻ hiền hậu và câu nói của ông: "Chính phủ Nhật Bản luôn đánh giá cao sự đóng góp công sức của chồng và cha ông các bạn trong chiến tranh ở Việt Nam".
Và cuối bài phát biểu Đại sứ Umeda đã nói với chúng tôi: "Hãy đừng bao giờ quên đất nước Nhật và hãy coi Nhật Bản là niềm tự hào của các bạn".

Ngay sau đó ông đã đến từng người để lắng nghe các câu chuyện của mỗi gia đình.
Trời thì rất lạnh nhưng tôi đã nhìn thấy ngài rút khăn mùi xoa từ trong túi áo vest lau liên tục trên trán. Chắc hẳn Đại sứ Umeda đã cảm nhận được nỗi khắc khoải của những người vợ và con cháu bị bỏ lại Việt Nam suốt bao năm, có những gia đình không bao giờ có sự liên lạc nào.

90 phút trôi qua thật nhanh, đã đến lúc chúng tôi phải về nhưng hình như mọi người vẫn rất say sưa mang ảnh, mang thư từ, vật chứng ra cho ông xem.

Trước khi ra về Đại sứ Umeda và phu nhân ra bắt tay tiễn chào từng người ở tận ngoài sảnh và hẹn tái ngộ vào một dịp khác.
Đây là lần đầu tiên đại diện cho Chính phủ Nhật có buổi gặp mặt như thế nên tất cả chúng tôi ai nấy đều rất vui mừng và hy vọng đây sẽ là khởi đầu tốt đẹp cho những bước tiếp theo.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh <

Monday, 2 January 2017

Hồi đó và bây giờ

         Fw ACE. Phú Vân.


----- Forwarded Message -----
From: HIEN LEMINH <
Sent: Thursday, December 29, 2016 11:06 PM
Subject: Fw: Hồi đó và bây giờ -TỈNH CHƯA ?

Sau ngày "đàn bò vào thành phố", dân miền Nam chấp nhận bỏ của và cả sinh mạng phó thác cho Trời Đất để băng rừng, vượt trùng dương xa lánh "đàn bò", vì biết không thể sống với một lũ "đầu bò" thì bọn đầu bò gọi những thành phần bỏ nước ra đi là lũ "trộm cướp, đĩ điếm".
Khoảng 10 năm sau thì bọn "đầu bò" thấy cái đám bị chúng gọi là trộm cắp đĩ điếm sao lại có nhiều đô-la gửi về nuôi những người bị kẹt lại, và tiếng thơm của những thành phần ra đi dần dần được thế giới ca ngợi là những người dũng cảm và có nhiều tài năng.
Bọn đầu bò bắt đầu đổi giọng gọi những người bị chúng nói lời xấc láo năm xưa là những "Khúc Ruột Ngàn Dặm" và đến ngày hôm nay thì ngược lại, xã hội do bọn "đầu bò" cai trị đã xuất khẩu hàng loạt "đĩ điếm", và trộm cướp "chạy đầy đường" là do bọn "Đầu Bò" cứ bắt toàn dân phải học tập và noi gương đạo đức (sic) của thằng đảng trưởng đầu bò mang cái tên là Hồ chó Minh.
Ngày nào còn cái lũ "đầu bò" này "quản lý" đất nước thì xã hội càng chìm sâu xuống vũng bùn !!!
Mời Quý Vị đọc thêm bài viết "Hồi Đó Và Bây Giờ" dưới đây.
lmh

Sent from Outlook


From: Phuong trinh <
Sent: Thursday, December 29, 2016 6:00 PM
Subject: Fwd: TỈNH CHƯA ?



Sent from my iPad

Begin forwarded message:
From: Le Nguyen
Date: December 29, 2016 at 4:11:36 PM PST
Subject: TỈNH CHƯA ?
Reply-To: Le Nguyen 
Hồi đó và bây giờ
Hồi đó một người đạp xích lô kiếm đủ tiền để nuôi 4 người con ăn học đầy đủ. Còn bây giờ cả nhà đi làm mà vẫn không đủ ăn.
Hồi đó đi bệnh viện tốn rất ít hoặc không tốn. Còn bây giờ cái phong bì luôn đi trước.
Hồi đó cảnh sát xa lộ được gọi là “bồ câu trắng.” Còn bây giờ được gọi là “chó vàng.”
Hồi đó cái con mẹ bún hay phở thôi mà vàng đeo chói cả tay. Còn bây giờ bán bún hay phở nghèo chết bà ra.
Hồi đó ai biết ngày Nhà Giáo là gì tôi chết liền. Còn bây giờ đó là ngày tặng giáo viên cái phong bì.
Hồi đó làm cho chính quyền toàn là người tài, ai cũng phải biết ít nhất tiếng Anh hoặc Pháp. Còn bây giờ toàn đám thất học, chạy chọt cả trăm triệu để vô biên chế.
Hồi đó mấy cô cậu sinh viên trẻ trâu tha hồ ra đường biểu tình chửi chính quyền. Còn bây giờ mở miệng nói chính trị sẽ bị chửi là phản động, đuổi học ngay.
Hồi đó muốn đi đâu đi, ở đâu ở thì vô tư. Còn bây giờ chuyển nhà là phải đi đăng ký tạm trú.
Hồi đó đi du học xong là về. Còn bây giờ cố tìm mọi cách để ở lại.
Hồi đó chửi tục là điều cấm kỵ. Còn bây giờ phải chửi mới là người sành điệu.
Hồi đó dân Bắc rất gia giáo, đúng nghĩa người Tràng An. Còn bây giờ nhắc tới Bắc Kỳ thì ai cũng ghét, cái thứ dân gì mà thô lỗ mất dạy.
Hồi đó cặp với Tây bị gọi là đĩ điếm. Còn bây giờ cặp với Tây được lên đẳng cấp khác.
Hồi đó trốn lính bị cho là một điều sỉ nhục. Còn bây giờ trốn lính được coi là hiển nhiên và cần thiết.
Hồi đó đi đổ xăng tự động, đổ xong vô trả tiền. Còn giờ có trạm xăng tự động tôi chết liền.
Hồi đó đàn ông ít nhậu nhẹt, lâu râu lai rai. Còn bây giờ nhậu là văn hóa không thể thiếu, như không khí vậy đó.
mon-nhau-don-gian-ohay-tv-525
Hồi đó đội bóng đá Việt Nam là “Barcelona” của Đông Nam Á, còn bây giờ là “banana” của Đông Nam Á, dựa theo nhận xét của một cổ động viên Thái.
Hồi đó nói về tình dục là một điều hết sức cấm kỵ. Còn bây giờ trai thấy gái là “ịch ịch ịch.”
Hồi đó yêu nhau nắm tay còn không dám. Còn bây giờ mấy đứa nhóc mới 14-15 tuổi để dắt vô nhà nghỉ ịch nhau.
Hồi đó con gái Việt mặc áo dài nhìn thật xinh. Còn bây giờ mấy em ấy mặc quần áo bó khoe của trời cho, nhìn rát quá.
Hồi đó vào mùa mưa chỉ ngập chút xíu. Còn bây giờ mới mưa chút xíu thì đường phố biến thành sông.
xe-chet-may-3
Hồi đó xuất bản sách có cần xin giấy phép gì đâu.Còn bây giờ xin từ ngày này qua ngày khác mà vẫn không được.
Hồi đó thi vô để làm giáo viên khó vô cùng,khó không thể tả được. Còn bây muốn làm giáo viên phải chạy vài trăm triệu.
Hồi đó trường sư phạm thu hút sinh viên giỏi nhất. Còn bây giờ thu hút sinh viên dốt nhất.
Hồi đó ông đại úy hàng xóm mình oai lắm, có lính hầu hạ. Còn bây giờ ổng chạy xe ôm kiếm sống qua ngày.
Hồi đó cảnh sát phụ bà con dọn dẹp để giữ gìn trật tự đường phố. Còn bây giờ bà con thấy là chạy mất dép.
Hồi đó gia đình thằng kia có mấy căn nhà, đi có xe đưa đón. Còn bây giờ nhà nó bán bánh mì.
Hồi đó dân Hàn Quốc chạy qua Việt Nam đánh lính thuê, làm thuê. Còn bây giờ thì dân Việt chạy qua Hàn làm gái, lấy chồng siêu nhanh, lao động, cư trú bất hợp pháp.
HQ2
Hồi đó dân Việt đi ra nước ngoài được đối xử như bao công dân khác. Còn bây giờ dân Việt bị coi như mọi.
Hồi đó mỗi bài nhạc được sáng tác là một tác phẩm nghệ thuật. Còn bây giờ tìm mỏi mắt mới ra một bài ra hồn.
Hồi đó Việt Nam còn sản xuất được xe hơi, nước Châu Á duy nhất làm được là Nhật Bản. Còn bây giờ Việt Nam không làm nổi con óc vít.
Hồi đó sinh viên Campuchia và Lào ao ước được sang Việt Nam du học. Còn bây giờ dân Việt tìm cách chạy sang Lào và Campuchia làm ăn.
Hồi đó sĩ quan cấp tá trở lên là phải biết Anh, đơn giản vì phải làm việc với quân đồng minh. Còn bây giờ cấp tướng cũng không thể nói được vài câu.
Hồi đó tổng thống trả lời phỏng vấn bằng tiếng Anh trực tiếp. Còn bây giờ phải cầm tờ giấy đọc rồi có người dịch.
Hồi đó chạy xe hoài mà chẳng bao giờ thấy trạm thu phí. Còn bây giờ cứ 30-40km là một trạm.
Hồi đó làm đường xe chạy 40 năm vẫn còn nguyên. Còn bây giờ làm đường xong 1 ngày là bị hư.
Hồi đó các danh lam thắng cảnh được biến thành thơ. Còn bây giờ chỉ là mấy bải rác.
Hồi đó Sài Gòn là Hòn Ngọc Viễn Đông. Còn bây giờ Sài Gòn là cái chợ siêu lớn.
Hồi đó cán bộ viên chức cư xử với dân lễ phép. Còn bây giờ cán bộ coi dân chẳng ra gì.
Hồi đó cơ quan hành chính phục vụ người dân. Còn bây giờ cơ quan hành chính “hành là chính.”
Hồi đó tôi tự hào vì tôi là người Việt Nam, ai cũng vậy. Còn bây giờ mỗi lần nói tự hào người ta sẽ cười vô mặt và nghĩ mình bị khùng.
Hồi đó Việt Nam là chỗ đến của nhiều người. Còn bây giờ Việt Nam chỉ là chỗ dừng chân.
Hồi đó tôi đã có một Việt Nam khiến tôi tự hào. Còn bây giờ tôi có một Việt Nam khiến tôi thổ thẹn.
capture8
“Ờ hồi đó vậy đó. Còn giờ thì vậy đó. Thế mày có làm gì cho đất nước chưa mà ngồi phán xàm thế?”
Ku Búa @ Cafe Ku Búa
Share không cần hỏi
_________________________________________________________________________________________________
TỈNH CHƯA ? 

 Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang đứng
Bài viết của một cựu đảng viên csvn: Minh Đức Lê, gửi các đảng viên đảng CSVN để nhìn lại chính mình...

ĐẢNG VIÊN ĐẢNG CSVN - TA LÀ AI ?
Nếu một người cứ đứng trên quan điểm phân biệt bạn thù của đảng cộng sản VN, thì tôi nói thật, hận thù đó không nguôi được.
Vì sao ư ? Vì quá nhục.
Này nhé. Ta chiến đấu vì lý tưởng cộng sản, coi Mỹ là kẻ thù giai cấp, kẻ thù của hoà bình thế giới. Ta thắng nó với lòng tin rằng chẳng bao lâu sau thằng tư bản sẽ quỳ gối trước mặt phe cộng sản để cầu xin ân huệ.
Thế mà tất cả những gì ta hy sinh cho cuộc chiến 20 máu lửa đó, trong phút chốc bỗng biến thành trò cười rẻ tiền. Chủ nghĩa cộng sản sụp tan thành mây khói. Nay ta quay lại cầu xin nó, theo đuôi nó xây dựng chủ nghĩa tư bản, năn nỉ nó công nhận ta là kinh tế thị trường.
Bao thế hệ hy sinh chống Mỹ để thấy những thế hệ sau chiến tranh lớn lên hướng về văn hoá Mỹ, cuồng Mỹ. Hoá ra những gì ta làm trong quá khứ đều sai, đều ngu muội , đều vì ta có tầm nhìn không quá lũy tre làng.
Hỏi như thế có nhục không? Mà nhục như thế thì quên thế nào được. Nay ta trãi thảm đỏ mời Mỹ quay lại. Cái mặt dày đểu cáng ta biết giấu vào đâu? Đành phải lôi lại chuyện quá khứ rằng Mỹ giết dân ta.
Thì sao, nó không giết ta để ta giết nó hay sao?. Trong cuộc chiến tranh do ta chủ trương, có thằng nào không phải là Việt Cộng trong mắt người Mỹ. Ta sống trong dân, ta giấu vũ khí trong vườn nhà dân. Dân và ta đều quần đùi đen, áo bà ba đen, tay cầm liềm cắt cỏ mà ÁK-47 giấu trong bờ ruộng. Ta đánh úp nó chết nhăn răng vì nó tưởng du kích ta là dân lành.
Trong khi đó ta giết chính đồng bào ta, ta trói đồng bào ta như trói gà, rồi ta chặt đồng bào ta làm ba khúc sau vườn. Ta dùng cuốc đập đồng bào ta vỡ sọ. Ta chôn sống đồng bào ta sau khi bắt chính họ đào huyệt...
Ta tuyệt đối không nhắc lại chuyện đó. Ta tuyệt đối tìm cách quên rằng thằng đàn anh Trung Quốc đã giết đồng bào ta còn tệ hơn giết chó, máu chảy thành sông ở biên giới phía Bắc. Và ta vẫn tiếp tục thờ lạy nó.
Ta là ai? Ta là đảng cộng sản VN. Ta là thứ cặn bã của dân tộc này. Ta là thứ mọi rợ đạo đức giả. Ta là loài khỉ đột đã xua đuổi được mọi nền văn minh để tiếp tục tự sướng với nhau trong bóng tối của thời trung cổ.
Và còn nữa? Hãy chờ xem ta sẽ nghiến nát kẻ thù ( nhân dân ) như đàn anh Trung Quốc của chúng ta dùng xe tăng xay thịt nhân dân chúng nó thành thức ăn cho súc vật trên quảng trường Thiên An Môn.
Ta là quái thai thời đại. Ta không xứng đáng đứng ngang hàng với loài người văn minh trên trái đất này.
Thảm họa diệt chủng đã hiện ra trước mắt, không ai có thể cứu được dân tộc Việt Nam khỏi thảm họa này, ngoài 90 triệu người Việt. Mỗi người cần nhìn thấy cái chết đang đến với chính mình và con cháu mình, hãy chuyển tải thông tin này tới tất cả mọi người, tới mọi tờ báo, mọi phương tiện thông tin để mọi người cùng biết, cùng nhau đứng lên chống thảm họa diệt chủng đã đến trước mắt, để cả thế giới cùng biết và lên tiếng bảo vệ chúng ta.
--- CHÚC TRẦN. —

 

                                   
NT5NDLE post
_________________________________________________________________


__._,_.___

Posted by: Phu Van <

My Blog List